Vì Quá Sợ Hãi Nên Toàn Thân Ta Cứng Đờ [Phế Thổ]

Giới thiệu truyện

Khương Di là một nữ sinh đại học bình thường, yếu ớt ngây ngô, tay trói gà còn không chặt, chưa từng vung tay đánh ai, chứ đừng nói đến chuyện chiến đấu.

Vừa mới bước chân vào thế giới phế thổ sau khe nứt không gian, cô đã đối mặt với một con sói khổng lồ, hàm răng sắc nhọn đang kề sát cổ họng.

Ngay khoảnh khắc sinh tử, một giọng nói vô cảm của hệ thống vang lên:
[Xin hỏi ký chủ muốn phân bổ điểm thuộc tính như thế nào?
Các chỉ số gồm: tốc độ, sức mạnh, cường hóa...]

Khương Di hoảng loạn, run rẩy hét lên:
“Tăng cường hóa! Càng nhiều càng tốt! Max cấp luôn!”

Và rồi…

Sói khổng lồ há miệng đớp mạnh vào đầu cô—

Rắc! Một âm thanh giòn tan vang lên. Không phải xương của cô, mà là răng của nó.

Nó hoảng hốt, vung móng vuốt tấn công—

Cạch! Móng vuốt gãy lìa.

Hai bên trừng mắt nhìn nhau, bầu không khí trầm mặc đầy lúng túng.

Sói không tin vào mắt mình, lấy hết sức lao thẳng vào bụng Khương Di.

Kịch! Một cú va chạm trời giáng.

Hộp sọ sói khổng lồ nứt toác, nó ngất xỉu ngay tại chỗ.

Hệ thống vui vẻ thông báo:
[Chúc mừng! Ký chủ chiến thắng sói khổng lồ, thăng 1 cấp! Cố gắng phát huy nhé!]

-

Liệt Phùng, học viện hàng đầu của Liên bang, lần đầu tiên đón nhận một tân sinh viên cấp S gây chấn động.

Nhưng bảng kiểm tra lại khiến tất cả ngơ ngác:

- Tốc độ: Không đạt.

- Sức mạnh: Không đạt.

- Tinh thần lực: Không đạt.

“Vô lý! Một kẻ yếu kém như thế mà cấp S?”

“Chắc chắn là con cháu gia tộc giàu có, bỏ tiền ra mua suất vào trường!”

“Loại rác rưởi này, tôi có thể hạ gục mười tên như cô ta chỉ bằng một cú đấm!”

-

Một học sinh cấp A, tràn đầy tự tin, đăng ký thách đấu với Khương Di.

Cậu ta đứng vững, ngực ưỡn thẳng, giọng đầy ngạo nghễ:

“Một quyền của tôi có thể phá vỡ Thái Sơn! Chỉ cần một cú đấm là đủ tiễn cô đi!”

Khương Di chân thành nhìn đối phương, nhẹ giọng khuyên nhủ:

“Tôi nghĩ… cậu nên nương tay một chút.”

Học sinh cấp A cười lạnh, khinh thường nói:

“Sợ rồi đúng không? Nếu sợ thì cút khỏi học viện này đi! Đừng làm trò cười nữa!”

Khương Di thở dài:

“Tôi chỉ lo… nếu cậu ra tay quá mạnh, người gặp chuyện không may sẽ là cậu.”

Học sinh cấp A: “???”

Bình luận

  • Lam nguyen 1 tuần trước

    Truyện hay

  • Tr 1 tuần trước

    Khá hay

  • Trương Hồng Oanh 1 tuần trước

    Nam chính là ai thế ạ?