Nữ Vu Sư Đá Văng Kịch Bản Cẩu Huyết

Giới thiệu truyện

Ký chủ thứ ba đã xuất hiện, và lần này hệ thống số 009 phải đối diện với một cô gái kỳ lạ.
Trước mắt nó là một thiếu nữ như bước ra từ tranh cổ: da trắng trong vắt tựa băng tuyết, đôi môi hồng nhạt như cánh đào xuân, dung nhan mềm mại khiến kẻ phàm tục chỉ thoáng nhìn cũng phải thất thần.

Thế nhưng, hệ thống vẫn lạnh lùng như thép. Nó vốn chuẩn bị sẵn hàng loạt cực hình tàn khốc để buộc thiếu nữ này ngoan ngoãn đóng trọn vai diễn của mình.
Âm thanh vô cảm của hệ thống vang lên:

[Hiện tại cô đang mắc kẹt trong một bộ tiểu thuyết máu chó cổ điển. Cô mới mười sáu, chỉ là đứa con nuôi của Giang gia. Từ bé đã lộ rõ bản tính độc ác, chẳng ngần ngại dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ anh ruột nữ chính, anh họ nữ chính, bạn thân nữ chính, thậm chí cả người nàng kia thầm mến. Mục đích duy nhất: đoạt sạch những gì thuộc về nữ chính. Nhưng kết quả thì bi thảm: thân phận con nuôi bị vạch trần, Giang gia đá văng ra khỏi cửa, sống kiếp lang thang, cuối cùng chết thảm không ai đoái hoài. Trong câu chuyện này, cô chỉ là nữ phụ rác rưởi, pháo hôi mà toàn bộ độc giả đều chán ghét.]

Hệ thống còn nhắc lại:
[Nghe rõ chưa? Cô có đang lắng nghe không?]
Một lát sau, lại thêm câu hỏi dồn dập:
[Cô đang làm trò gì thế?]

Thiếu nữ mỉm cười, trả lời nhàn nhạt:
“Ta đang vẽ trận pháp.”

Hệ thống khựng lại:
[Vẽ trận pháp để làm gì?]

Câu đáp tiếp theo khiến nó gần như đứng hình:
“Để triệu hồi.”

Tên của nàng là A Tích – một vu nữ của một vương quốc đã hóa tro bụi từ ngàn năm trước. Khi linh hồn phiêu bạt tới nơi này, cô chỉ trầm ngâm chốc lát rồi liền bắt tay vẽ trận pháp, gọi ra từng Ma Vương.

Có kẻ mọc cánh xương trắng xóa xuyên phá bầu trời, có kẻ từ vực thẳm biển đen trồi lên mang theo sóng dữ, có kẻ hóa rồng vờn quanh chín tầng mây… Mỗi một tên đều mang sức mạnh đủ để xé nát thế giới này như giấy vụn.

Hệ thống suýt tắt máy vì sợ hãi:
[Cô định làm gì? Dừng ngay lại! Chẳng lẽ cô muốn hủy diệt toàn bộ thế giới sao?!]

Thiếu nữ tròn mắt, vô tội đáp:
“Hả? Không phải đâu. Ta chỉ cần một người lau chân, một kẻ bưng nước, và một người kể chuyện ru ta ngủ thôi mà…”

Hệ thống: [?!]
— Dùng Ma Vương để làm cu-li? Lau chân, bưng nước, kể chuyện? Đây rốt cuộc là thể loại gì vậy?!

-

Ngày đầu tiên A Tích nhập vào thân thể này, nguyên chủ vừa mới bị từ chối tình cảm ê chề.
Anh họ nữ chính lạnh lùng mắng xối xả:
“Đồ không biết liêm sỉ! Giang gia dạy cô thành ra thế này sao?”

Trong kịch bản ban đầu, cô phải cắn răng chịu nhục, gượng cười nói “không sao”, rồi ôm mối hận với nữ chính.
Nhưng A Tích chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sáng lạnh:
“Không ai có quyền nói với ta bằng cái giọng đó.”

Kết quả, ngay tối hôm ấy, anh họ nữ chính bị cha mình lôi ra đánh đến bầm dập.

Đến ngày thứ tư, nam chính và phản diện đánh nhau tơi bời rồi cùng ngã quỵ dưới chân nàng.
Theo đúng cốt truyện, cô phải vội vàng đỡ nam chính dậy.
Song A Tích chỉ thản nhiên giẫm một cái lên mặt hắn.

Hệ thống hoảng loạn gào:
[?? Sao cô lại làm thế?]

Cô vô tư đáp lại:
“Hả? Nhưng Đại Hộ Pháp của ta bảo rằng, tất cả bọn họ vốn phải phủ phục dưới chân ta mà.”

-

Trong khi anh họ nữ chính trên mạng hả hê bêu rếu “con nhỏ thiên kim giả” kia, ngoài đời A Tích lại hiên ngang đoạt cả hai chức vô địch quốc gia – cưỡi ngựa và bắn cung.
Trong lễ trao giải, Ân Lĩnh, nhà tài trợ quyền lực, đích thân tiễn nàng; còn Diệp Đức Minh, một ông trùm khác, tự mình mở cửa xe mời cô.

Chỉ trong chốc lát, thân phận thiếu nữ này đã trở thành câu đố lớn khiến cả mạng xã hội rúng động bàn tán.

Mà đám Ma Vương từng bị nàng triệu hồi… ngày thường lại bận rộn chuyện khó tin: cùng nhau chăm sóc cô gái nhỏ, rồi dần dà lại sinh ra thứ tình cảm kỳ quái, như vừa nuôi nấng vừa yêu thương.

Bình luận

    Chưa có bình luận nào