Drama Càng Cháy, Ví Tôi Càng Đầy

Giới thiệu truyện

Khi mở mắt ra, Đàm Mạt phát hiện mình đã xuyên thẳng vào một quyển tiểu thuyết tổng tài ngọt ngược trứ danh — nơi mà câu chuyện cũ mèm “tổng tài đuổi – thiên kim chạy – cuối cùng cưới luôn” được tua đi tua lại suốt mấy trăm chương.

Tin vui: cô không phải nữ chính ngây thơ não cá vàng, cũng chẳng phải nữ phụ tâm cơ thích gào rú, càng không phải tổng tài bá đạo chuyên ném cốc thủy tinh.
Tin buồn: cô xuyên thành trợ lý riêng của tổng tài.

Đúng vậy — kiểu trợ lý mà chỉ cần sếp nhấc điện thoại, cô phải ngay lập tức xoay trời đổi đất, xử lý từ việc mua cà phê đến chuyện… phá sản cả tập đoàn.

Ví dụ như:

“Trợ lý Đàm, nếu vợ tôi chết, cô chôn cùng cho trọn nghĩa.”
“Trợ lý Đàm, gió mùa đến rồi, phá sản nhà họ Vương đi.”
“Trợ lý Đàm, treo vợ tôi lên tường, khi nào biết lỗi thì hạ xuống.”

Đàm Mạt: “Ồ, khởi đầu đậm mùi tận thế đấy, cho nổ tung luôn đi cho nhanh.”

Ngay lúc cô định cho thế giới này một vé bay màu, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu:

[Xin chờ! Tôi là hệ thống ăn dưa sống bằng drama. Cô chỉ cần hóng đủ lớn, khiến cảm xúc của cặp đôi chính dao động mạnh, tiền sẽ tự chảy vào tài khoản cô.]

Đàm Mạt: “Đợi đã… tôi nghe thấy chữ ‘tiền’ đúng không?”

Và thế là một trợ lý phiên bản “thánh hóng” ra đời.

-

Khi nam nữ chính đang âu yếm ăn tối, cô nghiêm túc “rắc muối”:

“Cô Hứa à, thiếu gia Nam Cung vừa nhắn với tình đầu cũ rằng… anh vẫn còn thương.”
Ngay lập tức, Hứa Tiểu Niệm lật bàn, bát đĩa bay loạn, cảm xúc bùng nổ dữ dội.
Hệ thống: [Cảm xúc dao động cực mạnh,  cộng 5 triệu.]

Lúc tổng tài quỳ gối trao nhẫn kim cương, Đàm Mạt nhẹ giọng thì thầm:

“Thiếu gia, cô Hứa vẫn còn liên lạc với Bạch Nguyệt Quang đấy ạ. Cô ấy còn nói… người yêu nhất là anh ta.”
Kết quả: nhẫn bay, bàn vỡ, tình tan.
Hệ thống: [Thêm 5 triệu.]

Đêm muộn.
Cặp đôi vừa chợp mắt thì…

“Thiếu gia, tiểu thư, dậy chút ạ.”
Nam Cung Liệt gào: “Cho tôi ngủ yên một đêm đi, Đàm Mạt! Tôi sắp hóa điên rồi!”
Hứa Tiểu Niệm: “Tôi cũng thế đấy, trợ lý à!”
Đàm Mạt: “…”

Kể từ đó, cô vừa hóng drama, vừa ăn hạt dưa, vừa kiếm tiền như gió.
Từ thân phận nhân viên quèn, Đàm Mạt một bước hóa bà chủ, mua nhà mặt phố, tậu xe mui trần, tài khoản nổ “ting ting” không ngớt.

-

Tại buổi phỏng vấn, phóng viên hỏi:

“Cô có dự định yêu ai không?”
Đàm Mạt, người từng chứng kiến đủ loại tình yêu điên dại, cười lạnh:
“Yêu đương gì chứ? Tiền không thơm à?”

“Cô có thể yêu đồng nghiệp không?”
“Không! Ai thiếu não mới yêu đồng…”

Cửa phòng bật mở.
Người đàn ông bước vào, mùi hương quen thuộc ùa đến.
Cô lập tức đổi sắc mặt, ngồi thẳng dậy, giọng ngọt như mật:

“À, trừ Lục Hành Giản ra.”

Phía bên kia, Lục Hành Giản được hỏi:

“Anh vì sao cam tâm làm việc dưới trướng Tổng Giám đốc Đàm? Cô ấy ép anh sao?”
“Không đâu,” anh cười, “răng tôi yếu, tôi thích ăn cơm mềm.”

“Vậy quan hệ của hai người là gì?”
“Là tay chân trung thành nhất của cô ấy — trước đây, bây giờ, và mãi mãi sau này.”

Tóm lại: Từ nhân viên chạy việc trở thành “drama queen” kiếm tiền triệu, Đàm Mạt đã chứng minh:

“Không có tiền thì đời vô nghĩa, có tiền rồi thì drama cũng đáng yêu hẳn lên.”

Lập ý: Đừng mơ vào hào môn — hãy học cách biến hào môn thành mỏ vàng cho riêng mình.

Bình luận

    Chưa có bình luận nào