Số tập audio:
22 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Trước khi gánh trên vai tiệm đồ cổ “Phẩm Cổ Trai”, Cận Mộc Đồng chỉ là một cô gái sống lẫn trong biển người, chẳng có gì nổi bật ngoài thói quen ngắm đồ cổ và lau chùi từng món như báu vật.
Mọi thứ rẽ sang một hướng khác kể từ buổi chiều nọ, khi cô vô tình chạm vào một bức họa phủ đầy bụi thời gian.
Khoảnh khắc đầu ngón tay lướt qua mặt tranh, thế giới của cô bỗng dưng… có thêm tiếng nói.
Không phải người, cũng chẳng phải gió, mà là những thì thầm rất khẽ, rất xa xưa.
Từ ngày ấy, cô bắt đầu phát hiện ra một điều kỳ lạ: những kết luận chắc nịch của giới chuyên môn, khi rơi vào tai cô, lại trở thành một câu chuyện hoàn toàn khác.
Chuyên gia phục dựng quả quyết: “Đến mức này là đạt giới hạn rồi. Lịch sử không thể được tái tạo trọn vẹn đâu.”
Nhà thẩm định đập bàn kết luận: “Đồ Minh triều, tuyệt đối không thể nhầm.”
Đài truyền hình tiếc nuối thông báo: “Một loại hình nghệ thuật đã vĩnh viễn biến mất, không còn người kế thừa.”
Thế nhưng, trong tai Cận Mộc Đồng, những món đồ kia lại đang thì thầm rất khác.
Tác phẩm vừa được phục chế run rẩy than thở:
“Chị ơi… người ta sửa em méo hết cả rồi, hồi đó em đâu có thế này. Em kể cho chị nghe dáng vẻ ban đầu, chị sửa lại cho em được không?”
Chiếc bình được phong là cổ vật quý thì cười khoái chí:
“Ôi trời, tôi chỉ là hàng nhái thời Thanh thôi mà lừa được cả hội đồng, đỉnh thật sự. Nếu ông chủ cũ biết chắc dưới suối vàng cũng phải vỗ đùi khen tôi có tiền đồ.”
Món di vật bị ghi chú là ‘thất truyền’ lại nhẹ nhàng mời gọi:
“Nếu cháu muốn, ta có thể chỉ cho cháu cách giữ nghề này không bị mai một.”
Cứ như vậy, từng ngày trôi qua, Cận Mộc Đồng bước vào một cuộc sống mà trước đây cô chưa từng dám nghĩ tới — nghe lịch sử lên tiếng, chứng kiến quá khứ mở miệng,
gom nhặt những mảnh ký ức bị thời gian vùi lấp.
Cho đến một ngày, cô quay lại nhìn bức tranh cũ kỹ đã kéo mình vào con đường này, khẽ hỏi: “Vì sao lại là em?”
Bức họa im lặng rất lâu, rồi mới chậm rãi đáp: “Bởi vì, chỉ có em nghe thấy được chúng ta.”
Nếu đã may mắn gặp được anh, liệu em có thể xin thêm một lần vinh dự… được nghe anh kể lại những năm tháng đã qua không?
Hướng dẫn đọc:
- Bối cảnh tiệm cổ vật, phục chế, thẩm định, kinh doanh đồ xưa
- Nữ chính có khả năng lắng nghe “ký ức” của cổ vật
- Mỗi món đồ là một câu chuyện, có bi thương, có ấm áp
- Tuyến tình cảm nhẹ nhàng, có nam chính, tiến triển chậm
Tóm tắt một câu: Một tiệm đồ cổ, một cô gái, và rất nhiều câu chuyện chưa từng được kể.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!