Số tập audio:
27 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Trần Khinh Dao - một cô gái xuyên từ mạt thế sang Tu Chân giới, chỉ có một giấc mộng duy nhất: trở thành cá mặn nằm phơi bụng mà vẫn thành tiên, không tranh, không đấu, không lo nghĩ chuyện đời.
Thế nhưng đời nào cho cô được toại nguyện.
Ngày đầu tiên đặt chân lên con đường tu luyện, cô đã “nhặt được” một món hời… à không, một thiếu niên hấp hối.
Người này vốn là thiên chi kiêu tử, sinh ra mang xương ngọc cốt tiên, chỉ tiếc bị người ta hãm hại, tước sạch linh căn, phế bỏ tu vi, rơi xuống vực sâu — đúng kiểu “nam chính khổ trước sướng sau”, chuyên dùng để vả mặt thiên hạ.
“Thôi xong,” Trần Khinh Dao than thở, “ta không xuyên truyện, mà xuyên vào cốt truyện huyền huyễn tiêu chuẩn rồi!”
Chưa kịp hoàn hồn, vài hôm sau cô lại… nhặt thêm một thiếu nữ.
Cô gái ấy mệnh khổ đến mức biên kịch cũng phải rơi lệ: mẹ mất sớm, cha thiên vị, danh dự bị chà đạp, hôn sự bị cướp trắng tay, cuối cùng uất ức nhảy vực.
“Ủa rồi sao toàn nhân vật chính rơi vào tay ta thế này?” – Khinh Dao bóp trán, lòng dấy lên linh cảm chẳng lành.
Cô đem cả hai về, đặt cách nhau ba trượng, lén quan sát xem khi nam – nữ chính gặp nhau, trời đất có nổ tung hay không.
Kết quả? Không nổ trời, chỉ nổ… đầu cô.
Nam chính lạnh lùng nhìn nàng: “Người duy nhất ta tin trong thiên hạ là A Dao.”
Nữ chính nghiến răng: “Đàn ông tránh ra, A Dao tỷ tỷ là của ta!”
Rồi rầm, cả hai lao vào đánh nhau, khiến Khinh Dao cảm thấy bản thân như… tra nam bị kẹt giữa kiều thê và tiểu tam.
Nàng cạn lời, quyết định “xuất gia tại chỗ”, đóng cửa chuyên tâm tu luyện, tránh xa bể khổ ái tình.
Kết quả — cá mặn thật sự hoá rồng.
Trần Khinh Dao tu luyện đến cảnh giới người ta chỉ dám mơ, bốn đạo Đan – Phù – Trận – Khí đều thông, danh chấn khắp Tu Chân giới. Đại lão mười phương xếp hàng chờ nàng luyện đan, rèn khí, vẽ bùa, dựng trận.
Có người tò mò hỏi:
– “Đạo hữu, làm sao ngươi có thể bước đến cảnh giới này?”
Trần Khinh Dao liếc sang hai người đang đứng cạnh — một kẻ lạnh lùng, một kẻ bám riết, ánh mắt nàng sâu xa:
– “Nói ra thì dài lắm… bắt đầu từ ngày ta tiện tay nhặt được một người.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!