Giới thiệu truyện
Bùi Thanh vừa rời giảng đường, mang trong mình giấc mơ trở thành họa sĩ, nhưng hiện thực thì chẳng dễ thở như màu sắc trên toan vẽ. Theo lời khuyên “thời đại 4.0 mà không livestream thì coi như bỏ lỡ nửa đời người”, cô mở một kênh phát trực tiếp — chỉ để thử vận may.
Không ngờ, ngay trong buổi đầu tiên, đôi tay thon dài, làn da trắng và khớp xương rõ ràng của cô đã khiến nhóm “fan thủ khống” (những kẻ mê đôi tay đẹp) phát sốt. Cô tự nhủ: Thôi thì, có khán giả là tốt rồi. Bắt đầu vậy cũng ổn.
Từ đó, Bùi Thanh duy trì phong cách kỳ lạ: chỉ vẽ, không nói; chỉ lộ tay, không lộ mặt. Cứ thế, từng bức tranh ra đời, từng khung hình lặng lẽ ghi lại hơi thở của người họa sĩ trẻ.
Nhưng rồi, cô dần nhận ra — những nét bút của mình không còn hoàn toàn thuộc về cô nữa.
Trong tranh, dường như có thứ gì đó... tự nó vẽ nên.
Những cảnh tượng kỳ dị, những gương mặt xa lạ, những vật thể mang điềm báo — tất cả xuất hiện mà cô không hề có ý định tạo ra.
Cùng năm ấy, mạng xã hội bắt đầu xôn xao về một “nhà tiên tri” bí ẩn.
Người này chỉ cần nghe mong muốn của khách, đốt một loại hương lạ rồi cầm bút lên — bức tranh sẽ hiện ra câu trả lời.
Một người mẹ tìm đứa con mất tích mười năm, trong tranh lại là hình ảnh một thiếu niên cười buồn dưới tán cây.
Một học sinh hỏi kết quả thi, chỉ thấy hai chữ “Không đạt” khắc trên tờ giấy trắng.
Một cặp vợ chồng cầu xin được gặp lại con gái bỏ nhà ra đi, nhưng nhận lại... một chiếc vali vấy máu nằm trong góc tối.
Người ta khen cô là “thiên tài”, kẻ khác mắng cô là “phù thủy”.
Nhưng nhà tiên tri ấy chưa từng thanh minh, chưa từng phủ nhận — chỉ lặng lẽ tiếp tục vẽ.
Và kỳ lạ thay, mọi bức tranh của cô đều ứng nghiệm.
Thế là, tên tuổi Bùi Thanh lan khắp mạng. Fan tăng theo cấp số nhân. Cô trở thành biểu tượng của “nghệ thuật tiên tri” — vừa đáng sợ, vừa cuốn hút.
Chỉ có điều, chẳng ai biết rằng ngoài thân phận họa sĩ tiên tri, cô còn là cộng tác viên đặc biệt của Cục X, nơi chuyên xử lý những vụ án vượt khỏi lẽ thường.
Ban ngày cô livestream như một “nhà tiên đoán bằng tranh”, ban đêm lại dùng chính những bức tranh ấy để lần theo dấu vết của tội phạm.
-
Tóm tắt một câu:
“Cô họa sĩ có đôi tay đẹp đến ám ảnh — dùng cọ để tiên tri, và dùng tiên tri để bắt tội phạm.”
Thông điệp:
Chính nghĩa không chỉ đến từ ánh sáng — đôi khi, nó được vẽ ra từ trong bóng tối.
Thể loại: Trinh thám, Dị năng, Bói toán, Phá án, Livestream, Nữ cường, Hào môn thế gia, ngôn tình, Hiện đại.
Bình luận
Truyện này đúng là nói sâu sắc về việc rất n sâu mọt trong bộ máy quan chức, sự thờ ơ của cảnh sát, sự đáng sợ của xã hội, sự che trời của tư bản, trắng đen lẫn lộn cảm thấy khó thở