Giới thiệu truyện
Giang Dao là một nhân vật nổi tiếng trong giới vệ sĩ . Lý do cũng không phức tạp — một là cô có ngoại hình đủ khiến người ta mất cảnh giác, hai là năng lực đủ khiến đối thủ… không kịp hối hận.
Cuộc đời vốn đang thuận buồm xuôi gió, thì chỉ vì một buổi rảnh rỗi lật nhầm cuốn tiểu thuyết bối cảnh niên đại, khiến cô xuyên thẳng vào trang sách.
Vai trò mới của cô sặc mùi bi kịch: Con gái kế của một phú thương, bị đá khỏi nhà như đồ dư thừa.
Người mẹ tảo tần hi sinh cả đời bị xem là nghĩa vụ đương nhiên, đến khi chết còn chẳng có nổi một tấm bia ghi tên.
Càng tệ hơn, nữ chính trong truyện — chị gái ruột của cô — lại là kiểu trọng sinh rồi hắc hóa, đi đến đâu là tai họa đến đó.
Nguyên thân Giang Dao dựa vào năng lực bản thân chui được vào tòa soạn, chưa kịp đứng vững đã bị một câu “vô tình” của chị gái khiến cả phòng làm việc quay lưng.
Nếu là người khác, có lẽ đã chọn nhẫn nhịn.
Nhưng rất tiếc, Giang Dao không có kỹ năng đó.
- Truy bắt tội phạm nguy hiểm? — Để cô.
- Doanh số camera siêu nhỏ tăng vọt và cần người đi nằm vùng?— để cô.
- Tây Nam lở núi, tình huống sinh tử cận kề? — Đưa đây.
Ai cũng chờ cô ngã nhào.
Không ai biết rằng, Giang Dao đã vô tình kích hoạt một tồn tại phi khoa học mang tên: Hệ thống Vật Chứng.
Không chỉ đánh dấu vị trí chứng cứ.
Không chỉ tái hiện dữ liệu.
Mà còn… nói chuyện được.
Áo sơ mi dính vết đỏ sẫm run rẩy kêu oan:
“Chủ nhân trong sạch! Tôi lấy danh dự sợi vải thề đó không phải máu — đó là nước mắt tôi rơi vì bị hiểu lầm!”
Camera siêu nhỏ, kẹp đầy dấu vân tay, vừa đạo đức giả vừa mê cái đẹp:
“Tôi là kết tinh khoa học hiện đại! Không phải để quay lén chuyện xấu! Khoan đã—đừng xóa mấy tấm chân dài đó!”
Giang Dao mỉm cười hiền lành:
“Ngoan nào, mấy đứa còn định giả chết tới bao giờ?”
-
Trong khi đó, Nam Huy — sinh viên vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát hình sự — là người sống rất nguyên tắc.
Biểu hiện cụ thể là:
- Giang Dao “hỏi cung” tội phạm bằng tay: anh bịt tai.
- Giang Dao vừa dọa vừa dụ tên lưu manh: anh đau mắt, tự giác quay đi.
- Giang Dao bảo anh gọi “chị”:
“Không gọi. Cái này vượt quá ranh giới nghề nghiệp.”
Đồng nghiệp nhìn không nổi nữa:
“Nam Huy, cô ấy lớn hơn cậu năm tuổi, không hợp đâu.”
Nam Huy nghiêm túc phản bác:
“Không phải năm.”
Đồng nghiệp: “?”
“Bốn năm.”
“Và mười hai tháng.”
“Thêm ba ngày.”
Đồng nghiệp: “Cút.”
Bình luận