Giới thiệu truyện
Giấc mơ của Mạc Chanh trở thành hiện thực. Trong mộng, cô nhìn thấy một phiên bản khác của chính mình — ở một thế giới song song — chết dưới tay những kẻ từng gọi là bạn thân.
Còn hiện tại, hai thế giới chồng lên nhau, khe nứt vị diện lặng lẽ mở ra. Chỉ cần bước qua cánh cửa sau căn tiểu viện, Mạc Chanh có thể tiến thẳng vào “bên kia”.
Cô từng nghĩ: Chất liệu sống thế này mà quay vlog thì đúng là vừa thật vừa điên.
Cho đến buổi sáng hôm sau.
Khi Mạc Chanh đẩy cánh cửa hậu viện, con hẻm quen thuộc biến mất. Trước mặt cô là một căn phòng hẹp tối, không khí lạnh tanh. Trên sàn nhà, một thi thể nằm bất động — gương mặt giống cô như đúc, chỉ khác mái tóc và bộ đồ.
Chưa kịp hoàn hồn, thân xác kia đã vỡ ra thành từng hạt sáng, tan vào không khí như chưa từng tồn tại.
Ngay sau đó, tiếng nói vọng từ ngoài cửa vào — thì thầm, do dự, rồi dần trở nên lạnh lẽo.
“Liệu có quá tay không?”
“Im đi! Tối nay ném xác cho tang thi cắn một miếng là xong.”
“Cô ta keo kiệt thế, mạt thế mà còn không chịu cho ở nhờ, chết cũng đáng!”
Mạc Chanh đứng chết trân.
À. Ra là chỉ vì không cho tá túc, nên bị hội bạn thân liên thủ xử đẹp.
Bonus thêm mạt thế, tang thi và nhân tính thối rữa.
Hiểu rõ luật chơi của thế giới song song, Mạc Chanh quay về tiểu viện của mình.
Việc đầu tiên cô làm không phải là khóc lóc hay báo thù — mà là dọn nhà.
Quét rác. Dọn kho. Nhổ cỏ. Cho đến khi ánh mắt cô dừng lại trên chậu xương rồng ngoài ban công.
Một vệt sáng vàng thoáng qua.
—— Hợp nhất hoàn tất.
—— Phần thưởng kích hoạt: Tuệ nhãn.
Từ đó, thế giới trong mắt cô được gắn màu:
- Xám: dị biến yếu, vô hại.
- Xanh: ăn được, hồi thể lực.
- Đỏ: có tinh hạch, giết là lời.
- Vàng: biến dị cấp vương, có trí tuệ — thu phục hoặc tiêu diệt.
Mạc Chanh im lặng một giây.
Rồi vung xẻng, tiễn luôn cây xương rồng “thức tỉnh trí tuệ” kia lên đường.
Kể từ đó, cuộc sống của cô tách làm hai nửa.
Một bên là mạt thế — săn quái, nhặt tài nguyên, tích lũy sức mạnh.
Một bên là tiểu viện — trồng lúa mì, ngô, khoai, rau quả, biến sân nhỏ thành mảnh đất tràn đầy sinh khí.
Không mang virus về nhà. Cửa thông đạo tự động khử trùng. Hai thế giới, ranh giới rõ ràng.
Mạc Chanh không cứu thế giới.
Cô chỉ lặng lẽ bước đi, vừa sống sót, vừa sống cho ra sống — trở thành một đốm sáng nhỏ, nhưng đủ ấm, ở bất kỳ nơi nào cô đặt chân đến.
Bình luận