Hành Trình Kiếm Tiền Bất Ổn Của Nữ Diễn Viên Quần Chúng

Giới thiệu truyện

Nữ diễn viên “tuyến 28” Ứng Vi Ngôn, cần mẫn đóng phim bốn năm trời.

Một ngày đẹp trời, cô phát hiện thù lao của mình… còn kém cả cát-xê của một bé chó nổi tiếng trên mạng.

Cô im lặng ba giây.

Sau đó quyết định: tiền không thể tự rơi vào túi, nhưng mình có thể chạy về phía tiền.

Trào lưu “nghề tay trái” đang thịnh hành? Được, cô tham gia.

Mở app video tìm ý tưởng.

Đập vào mắt là một tin tuyển dụng:

Cần gấp người dắt chó đi dạo. 100 tệ/giờ. Bao ăn.

Ứng Vi Ngôn nhìn tờ thông báo trúng tuyển thạc sĩ điện ảnh còn nóng trong tay, trầm ngâm vài giây rồi nhắn riêng:

“Thạc sĩ dắt chó có được tính thêm phụ cấp không?”

Ba con Husky quý tộc – nổi tiếng phá nhà – nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ.

Ứng Vi Ngôn xắn tay áo:

“Mấy đứa biết kéo xe tuyết không?”

Kết quả là gì?

Ba con “chuyên gia phá hoại” bị cô dắt chạy như bay, mệt đến mức về nhà chỉ còn đủ sức nằm thở.

Chủ chó xem camera giám sát, rơi vào trạng thái suy tư: rốt cuộc ai mới là giống loài hiếu động?

Video được cắt ghép tung lên mạng.

Cư dân mạng phát hiện: ba “thánh phá nhà” bị một cô gái nhỏ nhắn thuần phục.

Tin vui: Ứng Vi Ngôn nổi tiếng.
Tin buồn: Nổi vì dắt chó.

Tài khoản của cô tăng thêm hàng chục nghìn fan, còn cô thì hoàn toàn không biết.

Dắt chó không thể nuôi sống ước mơ, cô tiếp tục thử việc ở tiệm trà sữa.

Người ta lắc trà sữa bằng tay.

Cô lắc bằng… linh hồn.

Trong bộ đồ phù thủy tự thiết kế, cô đọc thoại như đang diễn cổ trang: “Hoàng thượng còn nhớ ly trà sữa bên hồ Đại Minh năm ấy không?”

Khách xếp hàng dài.

Chẳng hiểu sao, cô trở thành linh vật của tiệm.

Nhưng lắc chưa thuần thục, cô đã biến ca làm thành một sân khấu mini.

Sợ mình diễn nhiều hơn làm, Ứng Vi Ngôn chuyển nghề… nướng xúc xích trước cổng trường tiểu học.

Một cây ba tệ, hai cây năm tệ.

Một “tổng tài nhí” nhìn trúng tấm poster cô vẽ, phán ngay: “Chị giúp em làm báo tường, em bao hết xúc xích.”

Giá thương lượng: năm trăm.

Ứng Vi Ngôn vui vẻ nhận lời, không ngờ bức tranh thủy mặc ấy lọt vào ống kính phóng viên thành phố.

Đứng trước camera, cô lắp bắp: “Nghệ thuật… vô giá…”

Nếu cha cô biết tay nghề gia truyền bị cô bán giá năm trăm, chắc năm nay khỏi về quê ăn Tết.

Bức tranh nổi.

Quầy xúc xích nổi.

Đoạn clip cô nướng một cây ăn một cây cũng nổi.

Ứng Vi Ngôn lại chuyển chiến trường sang Haidilao, xin hát mừng sinh nhật khách.

Ngày đầu đi làm, cô hát đến mức khách… khóc vì cười.

Năm nốt trượt cả năm, thẳng tiến hot search.

Cư dân mạng nhanh chóng nhận ra: “Ơ kìa, đây chẳng phải cô gái điên hơn Husky, linh vật trà sữa bỏ trốn, bà chủ xúc xích à?”

Chưa kịp hết sốc, người ta lại thấy cô lẫn trong đội nhảy quảng trường, dạy các cô chú động tác boygroup – girlgroup, biểu cảm nghiêm túc như idol chuyên nghiệp.

Dưới ánh đèn quảng trường, cô tỏa sáng.

Cư dân mạng đồng thanh:

“Idol mạng của tôi sao mà toàn năng vậy trời?!”

Còn Ứng Vi Ngôn?

Cô chỉ nghĩ đơn giản: Không được gây khó dễ với tiền.

Một câu tóm tắt: Tôi làm đủ nghề tay trái để sinh tồn trong giới giải trí.
Chủ đề: Kiếm tiền không xấu, miễn là vui.

Bình luận

    Chưa có bình luận nào