Giới thiệu truyện
Trải qua đúng một trăm thế giới, hoàn thành trọn vẹn một trăm nhiệm vụ, Sơ Miên chính thức rời khỏi tuyến đầu công tác của Cục Xuyên Nhanh.
Hệ thống chúc mừng, cấp cho cô quyền chọn điểm đến để… dưỡng già.
Sau một hồi cân nhắc vô cùng thận trọng, Sơ Miên đặt ra ba điều kiện sống còn cho cuộc đời hưu trí của mình:
- Không có nhiều năng lượng dị thường → để khỏi phải đánh nhau mỗi ngày
- Dân cư là loài người → để nói chuyện còn hiểu nhau
- Có “hi vọng” → nghe thì rất mơ hồ, nhưng thêm vào cho đủ bộ tiêu chí
Chọn xong, bấm xác nhận, ánh sáng loé lên.
Rồi cô rơi thẳng xuống một thế giới mà bầu trời nhuộm xám, thành phố đổ nát, quái vật đi lại khắp nơi.
Sơ Miên đứng giữa đống hoang tàn, im lặng vài giây.
“…Đậu?”
Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì: đối với cô, mấy sinh vật biến dị này chẳng khác gì mục tiêu luyện tay; nhân loại tuy ít ỏi nhưng vẫn chưa tuyệt chủng; còn cái gọi là “hi vọng”…
Sơ Miên thở dài, quyết định tự mình gánh trách nhiệm thắp sáng tương lai cho toàn bộ chủng tộc.
Cho đến khi cô bước vào căn cứ loài người, suýt nữa thì tưởng mình đi nhầm vào động phủ của tông môn.
Từng người từng người, linh căn trong suốt như pha lê, tiềm chất tu luyện bừng sáng mù mắt.
Đặc biệt là vị chỉ huy đứng đầu, linh quang trên người mạnh đến mức Sơ Miên phải nheo mắt mới nhìn nổi.
Cô nắm chặt tay anh, ánh mắt tha thiết như bắt được vàng giữa bãi rác:
“Anh bạn này, có hứng thú… tu tiên không?”
Tần Bắc Hồi: “???”
Kể từ ngày đó, căn cứ sinh tồn đổi phong cách hoạt động: sáng luyện thể, trưa đả tọa, tối nghe giảng đạo, cuối tuần thì luyện kiếm.
Ngày tận thế vẫn chưa kết thúc.
Nhưng nhân loại thì… sắp sửa phi thăng.
Bình luận
ngoặt cái có tuyến tình cảm, chẹp