Số tập audio:
22 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Ngày thế giới sụp đổ, Phù Thanh là người cuối cùng còn cầm vũ khí đứng giữa đống hoang tàn.
Năm năm chống chọi, năm năm chứng kiến nhân loại bị xóa sổ từng bước, cho đến khi hy vọng cuối cùng cũng tắt lịm cùng sinh mệnh của cô.
Thế nhưng khi mở mắt ra lần nữa, cô lại đứng giữa thành phố quen thuộc — bầu trời xanh, gió nhẹ, phố xá yên bình như chưa từng có thảm họa nào tồn tại.
Cô vừa định mặc kệ mọi thứ, sống nốt quãng thời gian yên ổn hiếm hoi này thì một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang lên trong đầu.
[Hệ thống mô phỏng vận hành học viện sinh tồn đã khởi động.]
[Nhiệm vụ: đào tạo nhân lực chiến đấu, truyền đạt kỹ năng sống sót, xây dựng căn cứ trú ẩn cuối cùng cho nhân loại.]
[Thời gian còn lại trước khi đại dịch bùng phát: 364 ngày 23 giờ…]
Phù Thanh chết lặng.
Năm cuối cùng của nền văn minh mà bắt cô… đi làm hiệu trưởng?
-
Một học kỳ sau, sinh viên khóa mới của Đại học Phương Châu bắt đầu nhận ra trường mình hình như… có vấn đề.
Thời khóa biểu xuất hiện những môn học nghe như trò đùa:
— Phân biệt các chủng loại zombie.
— Tự trồng lương thực khi xã hội sụp đổ.
— Nghệ thuật tích trữ nhu yếu phẩm.
Sinh viên ngành truyền thông nhìn môn thể dục bắt buộc mà run rẩy: Vượt địa hình mang vũ khí là cái gì?
Các trường khác khai giảng bằng nghi thức đứng nghiêm ngoài sân nắng.
Còn họ thì bị ném thẳng vào buồng mô phỏng, nơi zombie đẫm máu lao tới ngay từ phút đầu.
Thủ khoa khối xã hội bị ép chuyển sang lớp chỉ huy tác chiến, mặt mày trắng bệch: “Sao mục tiêu tác chiến thầy nói… không phải con người vậy?”
Vận động viên quốc gia bị ném vào đội tinh anh, mở đầu đã học cách làm đối thủ mất khả năng vận động trong vài giây.
Sinh viên định xin nghỉ?
Khung thông báo lạnh lùng hiện ra:
[Yêu cầu bị từ chối.]
Một tháng sau, cả khóa sinh viên gần như suy sụp tinh thần.
Họ kéo nhau đến phòng hiệu trưởng kháng nghị: “Trên đời này làm gì có ai tiêu diệt ba con zombie trong một phút!”
Hiệu trưởng trẻ tuổi chỉ lặng lẽ đứng lên.
Ba mươi giây sau, mười con zombie trong phòng huấn luyện đã nằm la liệt.
Cô xoay cổ tay, giọng bình thản: Còn câu hỏi nào nữa không?”
Cả đám sinh viên đứng im như tượng.
“…Không có.”
-
Nhiều năm sau, đại dịch thực sự bùng nổ.
Khi cả thế giới rơi vào hỗn loạn, một nhóm sinh viên xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, vũ khí trong tay vung lên dứt khoát, zombie gục ngã từng con.
Họ dựng căn cứ, hướng dẫn người dân sinh tồn, trồng trọt, tích trữ, lập tuyến phòng thủ.
Thậm chí còn chủ động tiến công, tiêu diệt tận sào huyệt của vua zombie.
Dưới sự dẫn dắt của họ, Hoa Quốc trở thành pháo đài cuối cùng của nhân loại, nơi các quốc gia khác phải tìm đến cầu viện.
Khi thế giới dần hồi sinh, truyền thông phỏng vấn những người hùng trẻ tuổi:
“Điều gì khiến các bạn mạnh mẽ đến vậy?”
Các sinh viên rưng rưng nước mắt:
“Nhờ hiệu trưởng của chúng tôi…”
(Họ không dám nói thật: vì nếu không mạnh lên thì sớm muộn cũng bị cô ấy luyện cho tới chết.)
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!