Số tập audio:
30 tập
Cập nhật lần cuối:
23/04/2026
Cuộc đời Lục Trầm Ngọc vốn đã nghèo tới mức chỉ cần gió mạnh một chút là cũng sợ bay mất bữa tối.
Vậy mà một ngày đẹp trời, cô nhận được tin: có họ hàng xa để lại cho cô một căn biệt thự.
Chưa kịp bật khóc vì cảm động, tờ giấy tiếp theo đã dội thẳng gáo nước lạnh lên đầu —
biệt thự đi kèm với… khoản nợ đủ khiến người ta thức trắng nhiều năm.
Nhà to thì có to, nhưng là loại treo đầy tin đồn, người môi giới còn không dám đứng lâu.
Muốn bán? Không ai dám mua.
Muốn bỏ? Cô lại không có chỗ nào khác để chui vào.
Thế là Lục Trầm Ngọc xách vali dọn vào căn nhà được mệnh danh là “điểm check-in của thế giới âm”.
Cô tự an ủi mình rất thực tế: “Ma có dọa người thì cùng lắm dọa tinh thần, chứ nghèo mới là thứ bóp chết sinh mạng.”
Rồi trong lúc lau dọn, cô vô tình mở ra một cánh cửa kỳ quặc — bên kia không phải sân sau, mà là một vùng đất xa lạ, cây cối hoang dại, khí hậu thô sơ, chẳng giống nơi nào trên bản đồ.
Cũng từ đó, thực đơn của cô bắt đầu vượt xa tiêu chuẩn Trái Đất.
Dâu to như nắm tay, củ cải to gần bằng cẳng chân, hành dại vừa nhổ đã thơm lừng cả gian bếp.
Lục Trầm Ngọc xách giỏ đi thu hoạch như đang đi siêu thị miễn phí, rồi quay về dựng quầy bán đồ ăn sáng ở góc phố.
Ngày khai trương, bánh hành vừa ra lò đã hết sạch.
Hôm sau, khách quay lại, còn kéo thêm bạn bè.
Qua vài hôm nữa, có người tới muộn còn trách cô chuẩn bị quá ít.
Rồi chẳng biết từ lúc nào, người ta bắt đầu đứng xếp hàng khi trời còn chưa sáng.
Từ xe đẩy thành sạp nhỏ, từ sạp nhỏ thành cửa tiệm, rồi từ cửa tiệm thành quán ăn đông nghịt khách.
Chưa hết, cô còn mang về đủ loại hoa lạ chưa từng thấy trong cửa hàng nào, thêm cả mấy loài cá cảnh khiến dân chơi sinh vật cảnh tranh nhau hỏi nguồn gốc.
Trong lúc thế giới hiện đại bận rộn trả tiền cho cô, thì ở bên kia cánh cửa, Lục Trầm Ngọc lại được… tôn lên thành thần sứ, đất đai mở rộng, người theo ngày một đông.
Cô bán sản vật bên kia để nuôi cuộc sống bên này, rồi lại dùng tiền bên này mua lương thực chuyển ngược về nuôi thần dân bên kia.
Tiền thì tăng không ngừng, nhưng dân số cũng phình ra với tốc độ chẳng kém.
Lục Trầm Ngọc ôm sổ sách, nhìn danh sách người cần ăn mỗi ngày mà muốn bật cười lẫn khóc: “Rốt cuộc là mình đang kinh doanh hay đang mở dự án nuôi cả thế giới vậy?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!