Số tập audio:
18 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Một nghìn năm sau tận thế, Trái Đất không còn là nơi con người quen thuộc. Luật lệ bị xóa sổ, trật tự mới được dựng lên bằng năng lực dị biến.
Rừng cây biết ăn thịt, thú hoang mang dị chủng, Dị Năng Giả chia bè kéo cánh, mỗi người một vùng, mạnh thì sống, yếu thì bị nuốt chửng. Văn minh từng huy hoàng chỉ còn lại những cái tên trong truyền thuyết.
Tài nguyên cạn dần, lương thực trở thành thứ xa xỉ hơn vàng. Chiến tranh nổ ra như cơm bữa. Trung Châu chìm trong đói khát.
Thế nhưng, giữa bản đồ đầy vết rách ấy, lại xuất hiện một điểm sáng kỳ lạ.
Ở vùng biên hoang vu, nơi từng bị coi là đất chết, một thành phố nhỏ lặng lẽ phất lên.
Người chạy nạn ùn ùn kéo tới, chuẩn bị tinh thần chịu khổ — rồi chết lặng khi tận mắt chứng kiến: Ruộng nối ruộng, xanh ngút tầm mắt. Kho lúa cao như núi. Người dân ăn no, ngủ ấm, sống yên ổn như thể mạt thế chưa từng xảy ra.
Không phải phép màu. Chỉ là… có người biết trồng trọt đúng cách.
—
Mục Sanh vốn chỉ là một Thực Linh Sư bình thường đến mức… chẳng ai nhớ tên ở thành Xuân.
Thiên phú không nổi bật, chiến lực tạm bợ, nếu không có biến cố thì cả đời cũng chỉ loanh quanh ở tầng đáy hệ thống Dị Năng Giả.
Cho đến ngày cô vô tình ký khế ước với một Mộc Linh Thụ không rõ lai lịch.
Khế ước hoàn tất. Huyết mạch thức tỉnh. Dòng máu Thần Nông ngủ quên suốt nghìn năm… mở mắt.
Từ khoảnh khắc đó, con đường của Mục Sanh rẽ sang hướng hoàn toàn khác: trồng trọt không còn là nghề phụ trợ — mà là vũ khí.
Trong nhận thức chung, Thực Linh Sư chỉ có thể nuôi dưỡng Mộc Linh để hỗ trợ canh tác, tạo ra linh thực — nguồn năng lượng giúp Dị Năng Giả tiến hóa. Muốn được mùa, phải đổ mồ hôi, tốn thời gian, canh từng tấc đất.
Còn Mục Sanh? Người khác trồng linh thực. Cô trồng thẳng Mộc Linh.
Một Tiểu Thụ Linh bé xíu, thân cây non mơn mởn, trên đầu chỉ có hai chiếc lá — lại có thể thay cô chăm sóc cả trăm mẫu linh điền.
Thế là ở vùng biên giới, người ta thấy một cảnh tượng vô cùng… khó hiểu:
Một cô gái xách cuốc khai hoang như thể bị thần nông nhập thể, tốc độ mở đất nhanh đến mức khiến bản đồ phải vẽ lại.
—
Mọi chuyện suôn sẻ cho đến khi Ma Thực xuất hiện.
Thủ lĩnh Ma Thực kéo theo đội quân thực vật đột biến, định nuốt trọn vùng đất mới hình thành. Cả thành phố run rẩy, chuẩn bị tinh thần tử thủ.
Mục Sanh nhìn ra ngoài đồng, giọng điệu bình thản đến mức khiến người khác muốn khóc:
“Không sao, đánh được.”
Ngay sau đó—
“Đing!”
Tiểu Thụ Linh kích hoạt hình thái cuối cùng.
Chiếc lá non trên đỉnh đầu bỗng phình to, xoay tròn thành cánh quạt khổng lồ, lao thẳng vào đội hình Ma Thực.
Gió xoáy cuốn qua.
Rễ cây, gai độc, thân thể biến dị… tất cả bị nghiền nát như rơm rạ.
—
Chưa kịp nghỉ tay, tin tức lại truyền đến: Phong Đô nghe mùi giàu có, định kéo người đến giết sạch, cướp sạch.
Mục Sanh nhìn những kho lúa đầy ắp, cười rất hiền. Sau đó… tung ra một chuỗi dương mưu tinh vi đến mức đối phương tự móc sạch gia sản mang về biên giới, còn mất cả mặt mũi lẫn danh tiếng.
Không cần điều quân. Không cần đổ máu. Chỉ cần… lương thực và cái đầu tỉnh táo.
—
Kể từ đó, vùng biên hoang tàn trở thành thành trì bất khả xâm phạm. Danh hiệu “Thực Linh Sư mạnh nhất” theo gió lan đi, truyền khắp đại lục khô cằn.
Một thành phố từng không ai nhớ tên, nay trở thành viên ngọc sáng nhất giữa mạt thế nóng bỏng.
Còn Mục Sanh? Chỉ lặng lẽ trồng thêm ruộng, nuôi th êm cây, tiện tay… xây dựng lại cả một nền văn minh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!