Số tập audio:
36 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Tỉnh dậy sau một giấc mộng dài, Úc Ly phát hiện mình đã đổi đời theo cách chẳng ai mong muốn.
Từ người hiện đại, nàng trở thành con gái một gia đình nông hộ nghèo đến mức… ngay cả bán con cũng coi là kế sinh nhai.
Không có hỏi han, không có thương lượng, nàng đã bị mang đi xung hỉ — gả cho một thư sinh ốm yếu trong thôn, chỉ để cầu mong hắn sống lâu thêm vài ngày.
Úc Ly từng nghĩ, xung hỉ chắc cũng chỉ là danh nghĩa. Cùng lắm là sang nhà người ta làm người ở, có miếng cơm nóng là may.
Ai ngờ, kiệu hoa vừa vào cửa, nàng đã được gọi một tiếng “phu nhân”, danh chính ngôn thuận ngồi vào vị trí chủ mẫu, không còn cảnh ăn bữa nay lo bữa mai.
Đáng tiếc, vận may ấy chưa kịp ấm chỗ thì hiện thực đã giội cho nàng một gáo nước lạnh.
Nhà trai… nghèo không thua gì nhà nàng.
Bếp lạnh, chum gạo rỗng, gió thổi qua gian nhà trống trơn nghe rõ tiếng bụng người réo rắt.
Úc Ly đứng bên giường bệnh, nhìn vị phu quân gầy yếu nằm đó. Gương mặt hắn thanh nhã, ngũ quan tinh tế, chỉ tiếc sắc mặt đỏ ửng vì bệnh, trông như cành đào sắp gãy trong mưa.
Nàng thở dài trong lòng.
Thôi thì coi như làm lại từ đầu.
Sống thế nào, giàu hay nghèo, từ nay là do nàng quyết.
Trong nhà có một người chồng nửa sống nửa chết, một bà bà yếu ớt, thêm hai đứa nhỏ cần ăn cần mặc. Gánh nặng cơm áo chẳng còn ai khác ngoài nàng.
Úc Ly bắt đầu đi tìm đường sống.
Nữ công gia chánh? Làm cả ngày cũng chỉ đổi được vài đồng lẻ.
Ra bến tàu bán sức? Chưa kịp kiếm tiền đã bị bóc lột đến xương khô.
Vào rừng tìm vận may? Xin lỗi, số nàng từ trước đến nay chưa từng đứng về phía “may mắn”.
Suy đi tính lại, nàng chỉ còn một thứ đáng giá: sức khỏe.
Có người hỏi nàng:
“Ngươi muốn làm công việc gì?”
Úc Ly không chần chừ:
“Mổ lợn.”
Người kia ngớ ra:
“Ngươi từng làm việc này chưa?”
Úc Ly gật đầu đầy tự tin:
“Chưa từng. Nhưng ta xem người khác làm rồi.”
Người kia: “……”
Thế là từ ngày đó, trong thôn có thêm một cô nương tay cầm dao mổ, khí thế không thua đấng mày râu.
Nàng kiếm tiền, nuôi sống cả nhà.
Chàng thư sinh nhờ cơm no áo ấm mà dần hồi phục.
Rồi chẳng biết từ khi nào, người từng nằm liệt giường ấy lại bước vào trường thi, từng bậc từng bậc leo lên con đường công danh.
Đến khi Úc Ly hoàn hồn, nàng đã từ cô thôn nữ mổ lợn… trở thành quốc công phu nhân danh chính ngôn thuận.
Đối diện với bước ngoặt không ai lường trước này, Úc Ly chỉ có thể im lặng thật lâu, rồi buông một câu:
“…Ta chỉ định nuôi gia đình thôi mà.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!