Số tập audio:
12 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Sau khi tốt nghiệp với danh xưng “đầu bảng huyền thuật học”, Sư Bồng Bồng không đi mở đàn tế hay cúng giải nghiệp như mọi người tưởng, mà phải chui vào vòng xoáy công sở và làm một con ong chăm chỉ trong đám “xã súc”.
Thành phố lớn đúng là đất lành… nhưng lại toàn thứ không có mắt: yêu quái, oán linh, tâm ma lảng vảng đầy đường, thấy cô là lao tới nhờ vả.
Tình huống thứ nhất:
Ngay giữa tầng văn phòng kính sáng loáng, một oán linh mang theo nỗi hờn căm rơi phịch xuống trước mặt cô, giọng run run:
“Đại sư, xin người giúp tôi đi… khí oán của đám đi làm ở đây mạnh quá… tôi stress gần chết lần nữa rồi…”
Sư Bồng Bồng: “…”
Thật khổ, hóa ra tới quỷ cũng bị áp lực công việc.
Tình huống thứ hai:
Cũng ở tòa nhà ấy, một tâm ma của bên B bị khách hàng bên A hành cho lên bờ xuống ruộng, quỳ lạy rầm rầm:
“Bà nội ơi tha cho con, con biết điều mà! Cô bảo sao con làm vậy hết!”
Sư Bồng Bồng: “…”
Không ngờ tâm ma với xã súc hóa ra cùng hội cùng thuyền.
Mỗi ngày cô đều tăng ca tới kiệt sức. Lương không tăng, deadline thì tăng đều. Cuối tháng nhìn số dư trong thẻ mà chỉ muốn gục xuống bàn.
Không còn cách nào, cô phải mở app “Di Di Đánh Quỷ” để làm thêm, bắt yêu trừ quỷ kiếm chút tiền sinh tồn.
Cho tới một tối, gia đình gọi điện yêu cầu cô nhận một nhiệm vụ đặc biệt: bảo vệ người bạn thuở bé – Nhan Kinh.
Thuở nhỏ hễ hai đứa gặp nhau là chí chóe đánh nhau; trưởng bối thấy phiền quá, từng hù dọa rằng nếu còn gây rối thì ghép đôi hai đứa thành hôn.
Nhiều năm trôi qua, giờ ai nấy đều lớn khôn, mà nghe đâu Nhan Kinh đã biến thành tổng tài mặt lạnh bá đạo.
Sư Bồng Bồng nghĩ bụng: Chắc thằng cha này không thù dai đến mức nhớ chuyện trẻ trâu.
Tiền nhiệm vụ này xem ra dễ ăn.
—
Về phía Nhan Kinh, cuộc đời anh tồn tại đúng hai loại ác mộng:
một là gặp ma, hai là bị ép gả cho cô bé “bà đồng nhỏ tóc tổ quạ” Sư Bồng Bồng.
Ai ngờ lớn lên rồi, cả hai ác mộng cùng gõ cửa một lúc.
Đúng lúc anh bị tà vật quấy nhiễu đến mất ăn mất ngủ, trưởng bối trong nhà hớn hở thông báo:
“Ta đã mời Sư Bồng Bồng tới giúp con rồi!”
Nhan Kinh: ?!
Anh không tìm bạn gái nhiều năm, người nhà tưởng anh ế đến hóa đá nên muốn bóp mũi ép kết hôn với cô bé quắt queo năm xưa?!
Anh quyết liệt phản đối: “Không đời nào!”
Vài tuần sau, trưởng bối kết thúc khóa tu, mở lại điện thoại thì nghe giọng anh nhỏ nhẹ, xấu hổ lạ thường:
“Trong nhà đã quyết quá rồi… vậy con… đành… miễn cưỡng kết hôn với Sư Bồng Bồng vậy.”
Trưởng bối:
“Con nói cái gì? Ta chỉ nhờ con bé đến bắt ma thôi mà.”
Nhan Kinh: ???
Không, ma có thể kệ, nhưng vợ thì phải cưới!
Từ truy thê hỏa táng tràng, anh chuyển sang phiên bản nâng cấp: đuổi tới tận lò hỏa táng vẫn không buông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!