Số tập audio:
26 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Sau khi bất ngờ ngỏm củ tỏi, Du Lộ mở mắt ra giữa một phòng trưng bày lạnh lẽo. Khi còn chưa kịp định thần, cô phát hiện mình đã nhảy vọt mấy nghìn năm, đến tận thời đại tinh tế … và trớ trêu thay, trở thành sinh vật người nguyên thủy cuối cùng còn sót lại trong toàn bộ vũ trụ.
Vì loài người đã tuyệt chủng từ lâu, cô được xem như động vật quý hiếm bậc nhất – yếu ớt, mong manh nhưng vô cùng đáng giá. Học viện Quân sự Đế quốc tiếp nhận cô với lý do “đào tạo”, nhưng ai cũng hiểu thật ra là đưa vào xem như bảo vật quốc gia để canh giữ.
Ấy vậy mà chỉ ba tháng sau, ngôi trường vốn hai thiên kỷ chẳng hề động đến nội quy bỗng phải cập nhật một danh sách dài ngoằng.
Mỗi điều khoản đều khiến đám giảng viên nhìn nhau đầy bất lực:
Không được tụ tập nhảy nhót và biểu diễn điệu múa dân gian trong trường.
Không được đứng lên thân kiếm để bay khắp khuôn viên giao đồ ăn.
Giờ thực chiến không được lôi bạn bè ra nướng xiên, mở lẩu hay livestream uống trà sữa kiếm tinh tệ.
Cấm tự tiện bắt mạch, xem tướng số hay kê thang thuốc cho học viên khác.
Nghiêm cấm tổ chức sòng mạt chược và bài tây trong ký túc xá.
Tuyệt đối không được vẽ bùa, gọi hồn, hay triệu hồi quỷ vật lảng vảng trong khuôn viên trường.
…và còn dài dài nữa.
Du Lộ chỉ biết chống nạnh:
“Khoan đã, sao điều nào trông cũng giống đang mô tả tôi vậy?!”
Cũng bởi chính cô mà Học viện Quân sự từ một nơi rèn luyện kỷ luật thép biến thành sân chơi hỗn loạn. Những cậu con dòng dõi trâm anh hay mấy tiểu thiếu gia nhà tài phiệt lần lượt bị cô “tẩy não”: người thì nghiện nhảy quảng trường, người mê trà sữa, kẻ nghiện tôm hùm cay, kẻ lại đêm nào cũng chạy sang xin cô bói dùm lá bài.
Thậm chí nhóm thích dưỡng sinh còn bị cô lôi vào tập Bát Đoạn Cẩm và uống nước hoa kỷ tử mỗi tối.
Học viện thì không buông cô ra, xem cô như bùa hộ mệnh trấn trường: bế trên tay sợ rơi, để xuống bàn sợ trầy.
Đến khi giải đấu quân sự của toàn thiên hà khai mạc, các học viện đều tung ra tinh anh mạnh mẽ… còn Đế quốc thì nhẹ nhàng đưa Du Lộ vào làm “vật trang trí biết thở”.
Các đối thủ cười nghiêng ngả:
“Gánh nặng vậy mà dám cho vào đội hình à? Thua chắc!”
Du Lộ bình thản đáp:
“Ừm… để tôi tính thử… hình như trong đội các anh có kẻ phản bội thì phải?”
Tất cả quay lại nhìn nhau: “???”
Vừa vào trận, đội đối thủ lập tức bị đầu độc hàng loạt. Trong khi ai cũng hoảng loạn, Du Lộ liền xắn tay, móc theo bộ kim bạc châm vào từng người. Mấy kẻ tưởng chết tới nơi liền mở mắt tỉnh bơ.
Cả đấu trường:
“?????? Cái gì đang xảy ra vậy?!”
Không khí căng thẳng tới mức từng đội nghi nhau là hung thủ. Sắp nổ ra hỗn chiến thì Du Lộ bước ra thản nhiên lôi bùa chú, nói bằng giọng nghiêm trọng đến bất lịch sự:
“Được rồi, đừng cãi nữa! Tôi gọi hồn nạn nhân về nói chuyện cho nhanh!”
Đám người đang căng như dây đàn:
“???????”
Chưa kịp giải quyết xong vụ “ai là kẻ phản bội”, bầy côn trùng khổng lồ đổ ập vào đấu trường. Giáo viên lẫn binh lính bị tách khỏi chiến trường, không thể hỗ trợ. Người duy nhất có đường ra ngoài cầu cứu—trớ trêu thay—lại là Du Lộ, cô gái yếu ớt nhất.
Khi mọi hy vọng gần như tắt lịm, một khối khí trắng bốc lên sau lưng cô. Từ sương mù mờ ảo, một thân hình khổng lồ uốn lượn vươn lên, tiếng rồng thét rung động cả đấu trường. Gió nổi cuồn cuộn, mây bị xé toạc, sấm sét lao xuống cày cả mặt đất. Chỉ một cú, cả đám côn trùng bị quét sạch như chưa từng tồn tại.
Đó không phải phép thuật.
Không phải kỹ năng chiến đấu.
Đó là — huyết mạch Thương Long ngủ sâu trong cơ thể cô.
Du Lộ chỉ biết chớp mắt vô tội:
“Thật sự… tôi không cố ý mà mọi người cứ tự lao vào rắc rối của tôi thôi!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!