Số tập audio:
25 tập
Cập nhật lần cuối:
24/04/2026
Lưu ý: bộ này phần trước và phần sau do 2 nhà dịch khác nhau làm, mình đã sửa một số tên nhân vật không đồng nhất, tuy nhiên vẫn sẽ có 1 số sai sót, bọn mình không kiểm được hoàn toàn, mong mọi người thông cảm bỏ qua.
-
Quan Hạ cứ tưởng sau khi mang theo ký ức đầu thai, mình sẽ là nhân vật chính trong kịch bản “sống lại và tỏa sáng”, nắm chắc tương lai trong lòng bàn tay.
Từ lúc còn ê a tập nói, cô đã dựa vào trí nhớ và sở thích từ kiếp trước mà cắm đầu học vẽ, quyết tâm đi con đường nghệ thuật.
Năm tháng trôi qua, cuối cùng cô cũng thi đậu vào trường mỹ thuật danh tiếng, rồi bằng nỗ lực và đam mê, trở thành họa sĩ truyện tranh có chút tiếng vang trong giới.
Hai mươi lăm tuổi, Quan Hạ đạt được điều mà nhiều người mơ cả đời cũng chưa với tới — một cuộc sống “nghỉ hưu sớm” đúng nghĩa: sáng ngủ nướng, trưa ăn ngon, chiều vẽ tranh, tối lên mạng ngắm mèo.
Mọi chuyện đều suôn sẻ cho đến một ngày định mệnh.
Buổi sáng trời đẹp, cô còn vui vẻ pha cà phê, buổi tối lại nghe tin — căn hộ mình đang ở có án mạng.
Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa khu vực, từng căn hộ bị gõ cửa thẩm vấn.
Quan Hạ, trong bộ đồ ngủ, tóc rối như tổ quạ, mở cửa ra — vừa định chào hỏi, trong đầu cô bỗng “ping” một tiếng:
[Hệ thống Mách Lẻo đã kết nối thành công!]
[Tình huống: Cảnh sát đang thẩm vấn cô.]
[Gợi ý: Vào lúc 17:53 ngày 19 tháng 4, cô trở về nhà và nhìn thấy một người thợ sửa chữa có vẻ mặt cực kỳ căng thẳng. Trên tay áo anh ta có vài vệt đỏ mờ, cô tinh mắt nhận ra đó có thể là máu. Đề xuất: Hợp tác điều tra và báo cáo với cảnh sát.]
Quan Hạ: “???”
Một người vừa mới tưởng mình là nhân vật chính của truyện sống lại, giờ lại phát hiện hóa ra bản thân đang bước vào một trò chơi suy luận hình sự không ai cảnh báo trước.
Cô trợn mắt nhìn dòng chữ hiện giữa không trung, cảm giác duy nhất lúc này là —
“Ủa, cái hệ thống này có nhầm nhà không vậy trời?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!