Số tập audio:
17 tập
Cập nhật lần cuối:
22/04/2026
Diêu Dao mở mắt ra, phát hiện mình nhập vai thành nữ chính trong một cuốn truyện ngược lấy bối cảnh thời đại tinh tế.
Theo cốt truyện gốc, thân thế của nguyên chủ chẳng có gì nổi bật: cha hững hờ, mẹ lạnh nhạt, lại thêm một người chị gái độc ác, ngày ngày chỉ biết bắt nạt cô.
Ngay trước hôm kiểm tra năng lực, cha mẹ lại lạnh lùng thông báo một tin dữ: gia đình chẳng còn đủ tiền, muốn cô tự nguyện bỏ học.
Trong nguyên tác, cuộc đời cô chìm trong chuỗi ngày chống chọi với gia đình, đi làm thêm khắp nơi, rồi vướng phải đủ loại đàn ông mù quáng khiến tình cảm lẫn lý trí đều bị giày xéo.
Sau đó, cô bị chèn ép ở trường, gánh oan khuất vô cớ, đến cả suất học bổng cũng bị tuột mất.
Lúc này, Diêu Dao chỉ biết ôm cái đầu đang ong ong, bần thần không hiểu mình xui rủi thế nào.
Đêm xuống, cô lẳng lặng gom nhặt ít đồ đạc cùng số tiền vừa đủ một bữa ăn, rồi bỏ trốn dưới màn sao.
Biển tinh tú nhìn ngoài thì đẹp đẽ, bao la, nhưng bên trong lại ẩn chứa vô số cơn sóng ngầm hiểm ác.
Đây chính là kỷ nguyên tinh tế: nơi giàu nghèo cách biệt tột cùng, kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, giới quý tộc và tập đoàn lớn nắm chặt quyền lực, tài nguyên gần như rơi trọn vào tay họ.
Ngoài ra, các chủng loài ngoài hành tinh liên tục quấy phá, còn nhân loại thì chẳng ngừng chạy đua nâng cao sức mạnh tinh thần – thứ được xem là vũ khí tối thượng.
Chỉ muốn một đời bình lặng, Diêu Dao nào ngờ có một ngày cái tên của mình sẽ chấn động cả vũ trụ.
Trước thềm trận thi đấu.
Trên sóng trực tiếp, cư dân mạng nhìn thấy Diêu Dao – cô gái nhỏ nhắn, vẻ ngoài mong manh, lại ôm theo một chú chó. Người ta xôn xao bàn tán:
Một ngôi trường dám cử cả “linh vật” đi đánh giải ư? Nhìn thế kia thì còn lâu mới giống thí sinh thực thụ!
Nhưng cũng có kẻ mê sắc đẹp vội vàng gõ bình luận:
[Trời ơi, tôi vừa bị rung động rồi!]
Ngay tại hiện trường, mọi chuyện lập tức xoay chuyển.
Chỉ thấy cô gái ấy thản nhiên rút ra một thanh kiếm sáng loáng từ dưới váy, vung tay liền xé toạc cơ giáp đối thủ, đánh gục cả người điều khiển. Sau đó, cô mỉm cười ngọt ngào, nghênh ngang bước ra.
Dòng bình luận trên màn hình đột ngột lặng ngắt: [...]
Rồi như nổ tung:
[Trái tim tôi vừa ngừng đập mất rồi!!!]
[...Khoan đã, chẳng phải thế này còn hay hơn sao?]
-
Đây không phải kiểu truyện “nữ chính mở mắt liền vô địch”.
Mọi thứ đều phải tự mình gầy dựng, từng bước trưởng thành.
Tóm gọn trong một câu: Tin vào chính mình, không bao giờ lạc lối!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!