Số tập audio:
28 tập
Cập nhật lần cuối:
15/04/2026
Hứa Thiên vốn là một pháp y mới vào nghề, vừa mừng rỡ khi vượt qua kỳ thi đầy gian nan để chính thức bước chân vào cơ quan giám định. Sự ngưỡng mộ của bạn bè khiến cô càng thêm háo hức tận hưởng mức đãi ngộ hậu hĩnh và môi trường làm việc mơ ước. Nhưng chưa kịp an nhàn bao lâu, cô lại bất ngờ bị cuốn về thập niên 80 – thời kỳ ngành pháp y chỉ mới chập chững hình thành.
Thân thể cô nhập vào là của một sinh viên y khoa chính quy, nhưng lại kiên quyết chuyển sang học pháp y, khiến cả gia đình phẫn nộ, láng giềng chế giễu, miệng lưỡi chẳng kiêng dè mà gọi thẳng là “kẻ thu nhặt xác chết”.
Cha Hứa nhăn mặt: “Học bao nhiêu năm, cuối cùng lại đi khám cho… người chết?”
Mẹ Hứa thì lo lắng: “Ngày đính hôn, chúng ta nói rõ con làm bác sĩ, giờ lại thành pháp y, ăn nói thế nào với nhà họ Mạnh đây?”
Hai đứa em thì ngơ ngác hỏi: “Pháp y là gì ạ? Có được phát bánh kẹo như chị Tiểu Phượng không?”
Hứa Thiên nhìn từng gương mặt xa lạ nhưng lại mang họ mình, nghiêm nghị đáp:
“Pháp y là sứ giả lên tiếng thay người đã khuất, là công việc vừa quan trọng vừa cao quý. Nếu mọi người không chấp nhận, con sẽ dọn ra ngoài và hủy hôn với nhà họ Mạnh.”
Còn chưa để cha mẹ kịp phản ứng, ông bà nội – vốn chưa từng can thiệp chuyện nghề nghiệp của cô – đã đập bàn phản đối ầm ầm. Sinh viên đại học trong nhà còn chưa được khoe với cả khu tập thể, sao có thể để cô bỏ đi?
Cha Hứa bĩu môi: “Khoe khoang gì chứ? Trước đây ngày nào cũng vỗ ngực tự hào con học y, giờ thành pháp y, người ta không châm chọc là may rồi.”
Quả nhiên, những lời xì xào, mỉa mai vang khắp khu tập thể. Nhưng chỉ vài năm sau, khi Hứa Thiên thăng chức, tăng lương, hưởng đủ loại phúc lợi, tiếng châm biếm ấy liền biến thành ánh mắt ghen tị và lời khen ngợi.
Cho đến một ngày, cô được tuyên dương là “Thanh niên Ưu tú Toàn quốc”.
Cha Hứa ôm chặt tấm giấy chứng nhận đỏ rực, đi khoe khắp nơi:
“Pháp y thì sao chứ? Vẫn có thể vinh quang rực rỡ như thường!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!